Kết quả tìm kiếm cho "Nhọc nhằn bám biển"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 104
Hơn nửa thế kỷ sau ngày 30/4/1975, ký ức về thời khắc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước vẫn còn vẹn nguyên trong lòng những người từng đi qua chiến tranh. Niềm vui chiến thắng hòa cùng nỗi nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
Trở về vùng đất đầu nguồn sau nhiều năm đổi thay, người viết cảm nhận rõ sự gắn bó của người dân với đất. Dù cuộc sống còn khó khăn, họ vẫn bám trụ, giữ nghề, giữ đất.
Hành trình đến thác Cành Lình không đơn thuần là chuyến trải nghiệm, đó là cuộc thử thách thể lực, ý chí và cả hiểu biết về rừng, nơi con người phải học cách thích nghi thiên nhiên tồn tại, khám phá.
Bước sang mùa thứ 4, chương trình “Hành quân theo bước chân anh” do Hiệp hội Du lịch tỉnh Tuyên Quang tổ chức vào dịp tháng Ba hằng năm, dần định hình như một sản phẩm du lịch độc bản với sự giao thoa hoàn hảo giữa leo núi dã ngoại, giáo dục truyền thống và trải nghiệm lịch sử. Trên những cung đường từng in dấu thời hoa lửa, mỗi bước chân hôm nay không chỉ thử thách sức bền, mà còn là một cuộc hành hương thiêng liêng, mở ra hướng đi mới cho ngành du lịch từ chính chiều sâu lịch sử.
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Những chuyến biển rộn ràng đầu năm với lượng hải sản đầy khoang, mang về tín hiệu thuận lợi cho một mùa đánh bắt mới của ngư dân.
Những ngày này, bãi bồi ven biển xã Đông Thái (tỉnh An Giang) rộn ràng tiếng người, tiếng máy ghe. Nông dân ấp 6 Biển tất bật thu hoạch vẹm xanh trong niềm vui trúng mùa, trúng giá.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Giữa trưa nắng gắt ở khu vực kho hàng gần chợ Mỹ Đức, phường Hà Tiên, những người bốc vác thuê hì hục khuân vác thùng hải sản, bao tạp hóa từ bãi tập kết lên xe hàng để kịp vận chuyển sang Vương quốc Campuchia.
Mỗi buổi sáng ở bãi biển Hòn Chông, xã Kiên Lương, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi mặt nước, những người hành nghề lặn lại lầm lũi xuống biển tìm hàu, cua đá, ốc, sò, cá để mưu sinh. Công việc vất vả, nhỏ bé trên biển nhưng đã nuôi sống nhiều gia đình ven biển suốt hàng chục năm qua.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.